Trước đây, mỗi lần nghe Đàm Vĩnh Hưng hát bài “Xin lỗi tình yêu”, đến cái câu: “Anh biết từ đây anh sẽ dối em, dù con tim thật lòng với người anh yêu…” là mình lại cười. Dù vẫn hát bài đấy một cách thật thích thú, mình vẫn cho rằng câu này thật là dở, làm hỏng mất phần nào cái hay của bài hát. Thật là vô lý. Đã là thật lòng, thế mà vẫn nói dối. Buồn cười. Vậy mà, giờ mình không thể cười được nữa. Bởi vì, chính mình đang như thế. Hóa ra, khi người nghệ sĩ đã viết nên một cái gì đó, một câu thơ hay một lời hát, tất cả đều từ cảm xúc. Chỉ khi nào người ta thật sự rơi vào cảm xúc đó, người ta mới hiểu hết cái ý tứ ẩn bên trong. Và thật lạ, giờ đây, mình cảm giác như tất cả các bài hát buồn đều viết ra cho mình. Trớ trêu!
Ấy ạ, tớ nói dối ấy đấy. Tớ chưa bỏ thuốc đâu. Thực ra là đã cố bỏ, và được một thời gian, nhưng không kéo dài được. Mỗi lần nhìn thấy, tớ lại nghĩ đến lời hứa, đến ấy. Càng thế tớ lại càng cảm thấy cô đơn. Rồi chẳng thể làm sao được, tớ phải tìm lại người bạn cũ, người bạn chỉ biết lặng lẽ cháy theo nỗi buồn của tớ. Hút thuốc không ngon, không bổ, không làm giảm nỗi buồn, cũng không làm bớt căng thẳng. Nhưng ít ra, nó làm giảm bớt cô đơn, ấy ạ. Tớ không giữ lời hứa của mình, nên ấy cũng có thể không phải tiếp tục nữa. Nhưng tớ vẫn hi vọng là ấy không thế.
Ấy ạ, tớ nói dối ấy đấy. Tớ chưa thể bình thường trở lại sau chuyện đó. Không bình thường được khi ấy vẫn cứ thế. Ấy có biết là thuốc giảm đau chỉ làm cho vết thương trở nên khó chữa không? Ấy vô tình quá làm tớ không thể “gửi ấy về dĩ vãng” được. Và giờ đây, vết thương dường như vẫn chẳng thể lành. Ấy vẫn thế, hồn nhiên đến vô tình. Trẻ con thật.
Tớ nói dối ấy đấy. Nhưng tớ dám khẳng định rằng, tớ thật sự chân thành. Ấy không phải buồn và lo lắng vì tớ nữa. Tớ chỉ đang cố gắng tạo ra một khoảng lặng thôi. Xin lỗi ấy, nhé?


