.:De gio cuon di:.’s Blog

This is the world of Mr. Bờm

Xin lỗi tình yêu… November 2, 2009

Filed under: Emotion land — ndquangr @ 05:54

Trước đây, mỗi lần nghe Đàm Vĩnh Hưng hát bài “Xin lỗi tình yêu”, đến cái câu: “Anh biết từ đây anh sẽ dối em, dù con tim thật lòng với người anh yêu…” là mình lại cười. Dù vẫn hát bài đấy một cách thật thích thú, mình vẫn cho rằng câu này thật là dở, làm hỏng mất phần nào cái hay của bài hát. Thật là vô lý. Đã là thật lòng, thế mà vẫn nói dối. Buồn cười. Vậy mà, giờ mình không thể cười được nữa. Bởi vì, chính mình đang như thế. Hóa ra, khi người nghệ sĩ đã viết nên một cái gì đó, một câu thơ hay một lời hát, tất cả đều từ cảm xúc. Chỉ khi nào người ta thật sự rơi vào cảm xúc đó, người ta mới hiểu hết cái ý tứ ẩn bên trong. Và thật lạ, giờ đây, mình cảm giác như tất cả các bài hát buồn đều viết ra cho mình. Trớ trêu!

Ấy ạ, tớ nói dối ấy đấy. Tớ chưa bỏ thuốc đâu. Thực ra là đã cố bỏ, và được một thời gian, nhưng không kéo dài được. Mỗi lần nhìn thấy, tớ lại nghĩ đến lời hứa, đến ấy. Càng thế tớ lại càng cảm thấy cô đơn. Rồi chẳng thể làm sao được, tớ phải tìm lại người bạn cũ, người bạn chỉ biết lặng lẽ cháy theo nỗi buồn của tớ. Hút thuốc không ngon, không bổ, không làm giảm nỗi buồn, cũng không làm bớt căng thẳng. Nhưng ít ra, nó làm giảm bớt cô đơn, ấy ạ. Tớ không giữ lời hứa của mình, nên ấy cũng có thể không phải tiếp tục nữa. Nhưng tớ vẫn hi vọng là ấy không thế.

Ấy ạ, tớ nói dối ấy đấy. Tớ chưa thể bình thường trở lại sau chuyện đó. Không bình thường được khi ấy vẫn cứ thế. Ấy có biết là thuốc giảm đau chỉ làm cho vết thương trở nên khó chữa không? Ấy vô tình quá làm tớ không thể “gửi ấy về dĩ vãng” được. Và giờ đây, vết thương dường như vẫn chẳng thể lành. Ấy vẫn thế, hồn nhiên đến vô tình. Trẻ con thật.

Tớ nói dối ấy đấy. Nhưng tớ dám khẳng định rằng, tớ thật sự chân thành. Ấy không phải buồn và lo lắng vì tớ nữa. Tớ chỉ đang cố gắng tạo ra một khoảng lặng thôi. Xin lỗi ấy, nhé?

 

Haizzzzz……….. October 2, 2009

Filed under: Emotion land — ndquangr @ 05:35

Đã biết là không được, đã cố chôn vùi đi, sao ngươi vẫn… $%^&*((*&^&*())(#$%^& ? Chẳng lẽ ngươi mềm yếu thế ư? Đồ ngốc! Hâm! Lẽ nào ngươi không tự kiểm soát được mình nữa. Tập trung vào mục tiêu của ngươi đi. Còn nhiều người nhìn vào ngươi lắm!

 

Gửi em vào dĩ vãng September 7, 2009

Filed under: Emotion land — ndquangr @ 05:19

Thôi đành viết tên em vào dĩ vãng,
Kỉ niệm buồn xin gói chặt trong tim.
Gió hãy đưa hồn tôi về quên lãng,
Cuốn giùm tôi vương vấn mắt em nhìn…

Cuộc đời ơi ôm ấp giùm tôi nhé!
Đừng để sầu vương lên mắt em tôi.
Dẫu đường đời từ đây không chung lối,
Vẫn mong em luôn được ấm môi cười…

Trời phía bên kia chắc xanh, xanh lắm,
Em hãy vui với gió mát cuộc đời,
Em hãy sống với tình yêu say đắm,
Đi bên người, xin đừng nhớ về tôi…

 

Mong ước ngậm ngùi August 23, 2009

Filed under: Emotion land — ndquangr @ 16:16

Anh ước điều gì, em biết không?
Chẳng dám mơ xa những mộng hồng,
Anh ước ít thôi, bình dị lắm,
Mà như xa vợi đến vô cùng.

Anh ước điều gì em biết không?
Những khi em đau khổ trong lòng,
Em dựa vào vai anh rồi nức nở,
Cho buồn trôi hết vào mênh mông.

Anh ước điều gì em biết không?
Khi em lạnh lẽo giữa trời đông,
Em cầm tay anh và không nói,
Cho ấm con tim, bớt lạnh lùng.

Anh ước điều gì em biết không?
Những đêm em lặng lẽ trong phòng,
Em nhớ đến anh trong một thoáng.
Một dòng tin nhắn, dễ phải không?

Anh ước điều gì em biết không?
Chẳng dám mơ xa những mộng hồng,
Chẳng dám mang em về riêng giữ,
Chỉ muốn em luôn nở nụ hồng.

 

21 August 2009 August 21, 2009

Filed under: Writing for the day — ndquangr @ 01:58

A day of running and kicking. We rushed during 2 hours with a very short break. So tired. My skin under the feet looked like to peel off. But the result is very good. My team which started with low expectation played well and made many difficulties for the opponents that composed with the best players in our teamwork. We just lost the win at the end of the match, a result that no one couldn’t estimate before. ^^

It’s pretty cool after a pour rain. Even after 2 running hours, I can feel quite cold on the way home. 50km/h, cool! Arrived home, I even couldn’t bring my motorbike up the steps. I must called my roommate for help. Right after helping me, they go to play Play Station, and I was home alone. Didn’t want to eat, very thirsty, I bought a bottle of Sprite and a cup of yoghurt. After a quick bathing, I enjoyed the ice ^^. Cool. I like the cold, although I still have a sore throat.

Well, she… Nop, don’t talk so much. Just keep it for me.

 

20 August 2009 August 20, 2009

Filed under: Writing for the day — ndquangr @ 02:12

Yesterday, I gained my first salary. Queuing up to for it, I had a strange feeling. I always have that feeling whenever there’s something special happen to me. Well, the first time I receive money from my labor. ^^

In that evening, I invited my roommates to go for yoghurt. Funny. We laughed very much. I hope we can live together in a long time, my close friends.

She’s still sad. I know she’s suffering very big problem. A very similar situation had happened to me. That’s really bad feeling. I can’t do anything out of my ability to help her. Only her can help herself to get out of all troubles. But, it’s really difficult for her to do that. She have a very humane and upright heart, she hardly can hurt anyone. I think I love her because of that. Unfortunately, that can sink her more and more in bad situation. Try your best, I always pray for you.

 

19 August 2009 August 19, 2009

Filed under: Writing for the day — ndquangr @ 02:05

Yesterday was my disciple’s birthday. Called disciple but she’s really my close friend, the closest girl friend of my childhood. I hardly remember the numbers, but fortunately, I looked at the calendar on my desktop and recognized that nice day. She’s very happy when received my message. Today is the first day she goes to work. She’s now really a teacher. Good luck to you, my friend, my disciple, and may be, my first vibration :”>.
Today, I have created a new timetable, hoping to get my target on time. There’s no much time for me. I must try harder, but there’s still much of laziness in my head :(.

Now I feel better than 3 days ago. The pains still stand on my heart, but now, the most important is not me but her. I never want her to be sinked in sadness or nervousness… Helping her, I become more untroubled. May be when one tries to make his love happy, he can feel her smile as if it’s his.

Now, start a new day (truly to be told, it’s already started 3 hours ago). Oh, I forgot an important thing to do today. Well, solve it this afternoon then.

 

Tiếng Nghệ July 2, 2009

Filed under: Emotion land — ndquangr @ 03:26

Cái gàu thì bảo cái đài
Ra sân thì bảo ra ngoài cái cươi
Chộ tức là thấy đó anh ơi
Trụng tức là nhúng đó đừng cười nghe anh
Thích chi thì bảo là sèm
Nghe ai bảo đọi thi đem bát vào
Cá quả thì gọi cá tràu
Vo trốc là bảo gội đầu đó anh
Nghe ai giọng Bắc êm êm
Bà con hàng xóm đến xem chật nhà
Răng chưa sang nhởi bên choa
Bà o đã nhốt con ga trong chuồng
Anh cười bối rối mà thương
Thương anh một lại trăm đường thương quê
Gió Lào thổi rạc bờ tre
Chỉ nghe giọng nói đã nghe nhọc nhằn
Chắt từ đá sỏi đất cằn
Nên yêu thương mới mặn nồng đó anh.

Sưu tầm

 

Sóng yên biển lặng… June 24, 2009

Filed under: Emotion land — ndquangr @ 04:36

Sóng gió đã qua. Những môn thi khó khăn không còn. Những gánh nặng đã được trút bỏ. Bây giờ, mình như là một con thuyền, sau khi qua dông tố lại được thổi thêm một luồng gió mới, thoải mái dang cánh buồm để tiến lên.

Không cần biết lựa chọn hôm nay là đúng hay sai, nhưng mà nó sẽ giúp mình có thêm động lực, có thêm sức sống. Mục tiêu của mình được truyền từ ông anh: 4-3-2-1. Không viễn vông, thực tế nhưng thú vị. Có lẽ dự định học ở nước ngoài nên gác lại một thời gian. Mình sẽ học những gì mình thấy cần thiết. Dòng họ nhà mình, chắc chỉ cần một bằng tiến sĩ của ông em họ thế là đủ rồi. Mình muốn là người đầu tiên, chứ không phải là người thứ hai để bị đem ra so sánh. Không thể đến đích đầu tiên ở con đường này, thì chọn một con đường khác cho riêng mình là cần thiết.

Mình đã dứt ra khỏi đám mây vần vũ trong đầu cả một thời gian dài. Nhưng quả thật, sóng chỉ yên ở trên mặt biển, còn trong lòng vẫn còn đó những đợt sóng ngầm. Mình đã đánh mất nhiều thứ mà chắc chắn sẽ không lấy lại được. Nuối tiếc cũng có, nhưng kết thúc là tốt hơn, bởi mình cũng đã dần đánh rơi nó trong thời gian qua rồi. Kết thúc, mình đã chờ nó, và nó đã đến, dễ dàng hơn mình tưởng nhiều. Vui ít mà buồn nhiều. Thầy, em xin lỗi, và em xin cảm ơn tất cả những gì thầy đã dành cho em. Em sẽ không bao giờ quên thầy là người thầy em kính trọng nhất. Em vẫn mong thầy có thể tìm được người có thể giữ được ngọn lửa đam mê thầy truyền cho. Em không làm được, đó là điều đáng tiếc nhất trong 4 năm đại học này.

Sóng gió đã yên, điều cần thiết bây giờ là dang tay chèo thuyền. Đừng để thất bại trở nên quen thuộc với mình nhé!

 

Sự tích cá gỗ June 15, 2009

Filed under: Emotion land — ndquangr @ 09:16

Nói đến cá gỗ ai cũng nhớ ngay đến câu chuyện cổ tích châm biếm mà tuổi ấu thơ được nghe qua lời kể của bà. Rằng có lão nhà giàu hà tiện, đến bữa chỉ treo con cá gỗ lên rồi nhìn vào đó ăn cơm. Cứ một và cơm lại nhìn cá gỗ và chẹp một cái..

Tuy nhiên, có 1 bài thơ về Cá gỗ lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác. Đọc nếu muốn hiểu thêm về dân xứ Nghệ, để hiểu sự tích “Cá gỗ” 1 cách thấu đáo chứ không phải như lâu nay nhiều người nhầm tưởng rằng để chỉ 1 cách tiếu lâm về sự hà tiện, bủn xỉn.

(more…)